1. QUY ĐỊNH CỦA HỆ THỐNG DIỄN ĐÀN RAO VẶT ITS GROUP
    + Danh Sách Forum: LH: 0909 419 246
    + Không Đăng Bài Trùng Nội Dung, Sai Chuyên Mục Đăng Tin
    + Trái Với Thuần Phong Mỹ Tục Của Đất Nước Việt Nam Và Quy Định Của Pháp Luật...
    => Banned Và Xóa Tất cả bài viết mà không cần báo trước...

Chua chát chấp nhận sống cảnh chồng chung chỉ vì 'không biết đẻ'

Thảo luận trong 'Đời sống' bắt đầu bởi admin2016, 29/1/16.

  1. admin2016

    admin2016 Administrator

    Tham gia ngày:
    29/1/16
    Bài viết:
    171
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    16
    "Nhiều đêm, gã say rượu về nhà đập phá đồ đạc, cứ đầu vợ hắn đấm, đá dứt bong cả một chòm tóc của vợ chỉ vì tội không biết đẻ", chị rùng mình khi kể lại.

    Với mỗi người phụ nữ, việc “chồng chung đâu dễ ai nhường cho ai” là lẽ thường tình. Nhưng với bà Nguyễn Thị Thoa (SN 1965) ở xã Hoa Thám, Huyện Bình Gia, Lạng Sơn thì ngược lại: Bà nhắm mắt chấp nhận sống cảnh chồng chung hàng chục năm nay chỉ vì muốn có một chỗ nương thân cho mình cùng các con.
    May Lanh Am Tran Panasonic
    May Lanh Tu Dung Daikin
    May Lanh Am Tran Daikin 2.5 Hp


    Khốn khổ vì không đẻ được con trai

    Đã mười mấy năm nay, bà Thoa phải sống chung với cảnh hắt hủi và những trận mưa đòn “thừa sống thiếu chết” triền miên như cơm bữa của người chồng. Tất cả chỉ có vì một lí do duy nhất đó là bà không đẻ được con trai.

    Cúi mặt, lau vội giọt nước mắt đang lăn dài trên gò má đen sạm vì mưa nắng, bà ngượng ngùng: “Nói ra xấu hổ lắm cháu ạ. Đời cô, cô đã chấp nhận tất cả chỉ mong cho con cái có đầy đủ cha mẹ, có chỗ bấu víu thôi. Nếu chỉ có một mình thì cô đã quyên sinh từ lâu rồi…”. Nói chưa dứt câu, đôi tay gầy guộc của bà vội ôm lấy khuôn mặt đau khổ nhằm che giấu nỗi đau đang trực trào ra.

    [​IMG]

    Căn nhà lạnh lẽo, nơi mà bà thường chịu đựng những trận đòn đau đớn. Ảnh: Cù Hiền
    Là một người phụ nữ đẹp nhưng cuộc sống hôn nhân của bà đúng như người xưa nói: “Hồng nhan bạc phận”. Vốn đã trải qua “qua một lần đò” vì cuộc hôn nhân thứ nhất gặp nhiều trắc trở. Bà chấp nhận rổ giá cạp lại với một người đàn ông cũng đã có gia đình và đã ly hôn.

    Lúc ấy, chồng bà đang sống với một đứa con gái nhỏ. Bà Thoa nghĩ: “Dù sao cũng cùng cảnh ngộ, nên cả hai dễ thông cảm chia sẻ với nhau khi về sống chung dưới một mái nhà”.

    Họ đến với nhau từ hai bàn tay trắng, nên thời gian đầu, cuộc sống rất khó khăn. Dù thế, hai vợ chồng vẫn yêu thương nhau và chăm chỉ làm ăn nên gia đình ngày càng khấm khá. Cuộc sống yên ấm trôi đi, ba đứa con lần lượt chào đời, nhưng hiềm một nỗi, cả ba đều là con gái.

    Chồng bà lại là con trưởng nên nhất định phải có đứa con trai để nối dõi tông đường. Tấn bi kịch ập đến cuộc đời bà bắt đầu từ đây.

    Sau khi 3 đứa con gái chào đời, vì tội “không biết đẻ” nên bà bị chồng mình quay ra hắt hủi, đánh đập. Hàng ngày, đi làm vất vả để nuôi con, tối về, không hôm nào chồng cũng chẳng để bà yên. Nhìn thấy vợ con là ông mắng, ông đánh.

    Kể từ ngày đó, chồng bà lao vào rượu chè, bê tha không chịu làm lụng gì. Có hôm, cả nhà đang ăn cơm, vì bực tức, ông bê thẳng nồi cơm đầy đập vào đầu vợ khiến máu bà chảy lênh láng…

    Rồi cũng có đêm, khi mấy mẹ con bà đang ngủ thì ông trở về nhà trong cơn say rượu. Chồng bà bắt đầu chửi bới, túm tóc vợ đánh tới tấp khiến bà bị bong cả mảng tóc trên đầu: “Như vậy cũng chưa yên cháu ạ, ông ấy còn đuổi mấy mẹ con ra khỏi nhà, rồi khóa chặt cửa ngủ bên trong. Trong khi giữa trời mùa đông lạnh lẽo… Nghĩ mà nhục nhã lắm cháu ơi…”.

    Những tưởng, cứ chịu đựng rồi một ngày chồng và sẽ hiểu mà quay về bên vợ con... Nhưng càng về sau, ông càng quá đáng không chỉ thượng cẳng chân, hạ cẳng tay với vợ mà, hắn còn ngang nhiên cặp bồ trước mắt bà.

    Lấy cớ “kiếm cho bằng được thằng con trai”, chồng bà bắt đầu đi lăng nhăng bên ngoài. Mọi chuyện được giấu kín cho đến khi cô bồ của chồng sinh được một cậu con trai như ý muốn.

    Bà Thoa nghẹn ngào: “Tôi chẳng còn sự lựa chọn nào khác, tôi đã hai đời chồng, giờ lại ly hôn thì người ta nghĩ thế nào về tôi. Với lại 3 đứa con tôi biết đi về đâu khi gia đình tan nát. Vì thế tôi chỉ còn nước cố sống mà hứng chịu thôi”.

    Cay đắng nhắm mắt sống cảnh chồng chung


    Sau khi sinh được cậu con trai, cô bồ được chồng vũ phu của bà Thoa đón về ngang nhiên sống gần nơi mấy mẹ con bà đang sống. Chồng bà ra sức chăm sóc, cưng nựng bồ và con trai, bỏ mặc mẹ con bà Thoa tự xoay xỏa mọi chuyện
    Mảnh ruộng của hai vợ chồng được nhà nước đền bù dự án với số tiền lớn, chồng bà cũng ôm tất cả số tiền đó cùng với khoản tiền tiết kiệm bấy lâu nay hai vợ chồng tích cóp mang đến cho mẹ con cô bồ mới.
    Không những bị chồng đối xử không ra gì, bà Thoa phải tần tảo làm thuê làm mướn đủ mọi việc từ phun thuốc trừ sâu, gặt thuê hay đi bốc vác… để có tiền chăm 4 đứa con gái nhỏ. Dù thế, số tiền kiếm được cũng chẳng đủ nuôi chúng. Mấy mẹ con vẫn phải có bữa được ăn cơm, bữa thì chỉ có cháo.

    Sau những ngày làm việc mệt mỏi, cơ thể rã rời, về nhà ông cũng không để mẹ con bà yên ổn. Thỉnh thoảng ông ta lại về nhà hành hạ, đánh đập và đuổi mấy mẹ con bà đi bằng được nhằm độc chiếm căn nhà.
     

Chia sẻ trang này